hotline Hotline: 04 - 39364824 / 39362592 / 0942990626

Email info@avietnam.vn

Lệ Chi Viên

20/12/2017

199

Lê Trọng Anh

                                                        

Nghe Lệ Chi Viên quặn nỗi lòng

Vườn quê oan nghiệt bậc Danh nhân

Đã sớm xa rời bả danh lợi

Mà vẫn thác oan bởi loạn thần

 

Cổ kim muôn thủa là thế đó

Thái bình thường hay sát công thần

Cây cao đâu muốn cây cạnh vút

Chuông thanh đâu để khánh trầm cùng

 

Trăm sự không qua vòng oan nghiệt

Thiên cơ thấu tỏ tận trời cao

Mà dưới bóng mình đâu nhìn hết

Một hố nhỏ nhoi để ngã nhào

 

Cuối cùng Sao Khuê đã rực rỡ

Mây đen che lấp chẳng được bao

Mấy ai thoát được duyên người đẹp

Khi tiếng đã thanh má hồng đào

 

Cái tài từng biết bao người khổ

Sắc tài anh hùng cũng lao đao

Ánh mắt không dành riêng một kẻ

Bén nhọn sắc lạnh tựa kéo dao

 

Duyên cơ đến từ cô hàng chiếu

Qua tuổi trăng tròn mượt tiếng rao

Vần thơ khỏa lấp làn ranh giới

Giữa kẻ quê mùa- đức quyền cao

 

Gặp gỡ ngẫu nhiên hay trời định

Hay là ước vọng khách hồng đào

Một người mơn mởn như chồi nhú

Một quan đại thần chức quyền cao

 

Đối thoại những vẫn đa chiều ấy

Người khác thân phận chắc tù lao

Trời xe nên thành duyên chồng vợ

Duyên phận văn chương đã vận vào

 

Hơn hai chục năm như loan phượng

Ân nghĩa tao khang nặng biết bao

Ra tay cứu khỏi nanh hùm sói

Mẹ con Tư Thành- Nguyễn Thị Giao

 

 

Về núi Chí Linh sống ẩn danh

Sớm khuya cùng suối chảy non rừng

Tâm hồn hòa chung hồn trời đất

Để Côn Sơn Ca tuyệt thi nhân

 

Sáng sáng lên núi đánh cờ tiên

Tối Thanh Hư Động tỏ ánh đèn

Kẻ gieo người họa thành thi phẩm

Ức Trai Thi Tập để nhân gian

 

Nghe tiếng lá mừng vẫy đón mưa

Con chim cao giọng gọi bạn xa

Tiếng  giọt nước reo lòng suối cạn

Trưa hè rừng núi rộn tiếng ve

 

Sớm đón bình minh tỏa ánh hồng

Trăm loài bừng tỉnh rộn sắc thanh

Chiều tiễn hoàng hôn qua rặng núi

Muôn vật chìm vào cỗi hư không

 

Trèo lên núi cao bạn trúc tùng

Vươn thẳng thanh liêm mãi nghìn năm

Trước thềm bầu bạn cùng cây đại

Quặn mình dâng nhựa để trổ bông

 

 

Cái oan bắt đầu duyên người đẹp

Cái họa cũng từ tuyệt giai nhân

Quá tuổi tứ tuần còn ma lực

Đủ đổ siêu lòng đức minh quân

 

Nếu không tuần thú miền Đông Bắc

Nếu không ngưỡng mộ bậc danh thần

Nếu không gặp mặt nàng Thị Lộ

Nếu không !giá như…. Được nếu không

 

Ôi Lệ Chi Viên ! Lệ Chị Viên !

Vườn quê tươi xanh cạnh bên bên đường

Giữa vùng đồi sỏi Bắc Giang ấy

Oan khiên thảm khốc mà đậm tên

 

Ai bảo ra đi lúc chiều tà

Để dừng nghỉ đêm giữa vườn quê

Một  đêm thức trắng bao nhiêu chuyên

Án Lệ Chi Viên lúc 4 giờ

 

Cái cớ trời cho bọn loạn gian

Cái họa đau xót cho nước non

Cái án thảm khốc cho họ nguyễn

Chu di tam tộc dậy trời oan

 

 

Tàn khốc biết bao đến dân lành

Chẳng nhờ ơn huệ, chẳng thơm danh

Gần đất xa trời lo cơm áo

Trẻ còn trong bụng mới hài hình

 

Ba họ tự dưng chịu án oan

Rừng sâu núi thẳm dậy khóc than

Làng quê đầm ấm bờ tre mướt

Một chốc thành ra cảnh hoang tàn

 

Máu chảy đầu rơi biết bao người

Tiếng than, lời oán dậy đất trời

Làm quan trung, liêm sao mà khó

Đời trước đời sau cũng vậy thôi

 

Đường đường bậc khai quốc công thần

Chân mang xiềng xích cổ đeo gông

Nghe lời tuyên phán - bầy gian loạn

Một đàn lang sói lũ dã nhân

 

Đau nỗi nhà tan trắng một màu

Nỗi lo vận nước biết về đâu

Hiền tài thui chột rơi rụng hết

Để mặc sau mưa lũ nấm rêu

 

 

Mắt nhìn những đứa con tinh thần

Mài kim dũa ngọc suốt tháng năm

Những vần kiệt tác từ tim óc

Thiêu dưới lửa tro quặn nỗi lòng

 

Ngoảnh lại Côn Sơn lệ hai hàng

Hàng tùng, rừng trúc cảnh thân quen

Khói bếp nhà ai hòa sương núi

Rừng nhuộm đỏ bầm máu hoàng hôn

 

Trời kín mây đen quặn tang thương

Xác xơ mặt đất trắng oan hồn

Mấy chục sinh linh cũng ngày giỗ

Cây ngay chết đứng vạn nỗi niềm

 

Biết bao kệt tác của danh nhân

Sách thiêu tro bay kín cả vùng

Oan sai nghiệt ngã người giấu sách

Mà chẳng nao lòng những nhân tâm

 

Côn Sơn như trải trận phong cuồng

Trúc, Tùng tàn héo tận con tim

Mây đen che phủ miền Đông Bắc

Mưa đổ trắng trời mấy ngày đêm

 

 

Nhìn lũ gian thần mặt ngựa trâu

Ức Trai bình thản ngẩng cao đầu

Nghĩ về xã tắc ghìm tuôn lệ

Thương cảnh giang sơn quặn lòng đau

 

Ngửa mặt nhìn trời, trời đen mây

Cúi xuống mặt đất, đất vần xoay

Lưỡi dao oan nghiệt trào máu đỏ

Một trận cuồng phong mấy đêm ngày

 

Người vẫn sống trong lòng nhân dân

Học trò chân chính ghìm nỗi lòng

Học hành thi đậu chờ minh chủ

Minh oan cho thầy trước núi sông

 

Hai hai năm sau đức Tư Thành

Lên ngôi Hoàng đế  - Lê Thánh Tông

Để đời Hồng Đức như sao sáng

Xóa tan đêm trường cứu nước dân

 

Hai hai năm trời Lệ Chi Viên

Hai hai năm trời phủ mây đen

Hôm nay rực rỡ Sao Khuê rạng

Ức Trai tâm nguyện sáng như gương

 

Vua truyền tìm con, cháu xa gần

Xóa án oan sai - Sử chép công

Bình Ngô Đại Cáo vang hào khí

Ức Trai Thi Tập dậy lòng dân

 

Trời đất muôn dân ngập nỗi mừng

Côn Sơn sau bao cuộc bão giông

Trúc dày măng mọc thêm khóm mới

Tùng mở tán xanh đón trời hồng

 

Cây đại cũng như thỏa nỗi niềm

Căng dòng thân nhựa nở hoa thơm

Muôn loài bừng tỉnh như sau bão

Đã được trời ban mưa tưới đền

 

Ôi Lệ Chi Viện ! Lệ Chi Viên

Nỗi đau mỗi lần nhắc đến tên

Cuối cùng trên bầu trời nước Việt

Sao Khuê Tâm Thượng sáng như gương./.

 

Bạn hãy đăng nhập vào Facebook để thực hiện bình luận và chia sẻ bản tin này với bạn bè.